Anh Là Mùa Đông Ấm Áp

Chương 20


Trước Tiếp
Trước Tiếp

Tô Tĩnh Tuyền dừng lại, ánh mắt vô thức dừng lại trên bóng dáng Triệu Thành Dinh và Hạ Thương đang đi gần đó. Cảnh tượng này khiến cô cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Triệu Thành Dinh và Hạ Thương cùng nhau bước đi, cười nói vui vẻ, giống như mọi thứ giữa họ thật tự nhiên và hoàn hảo.

Cô nhìn một lát, rồi quay sang Thương Triết Viễn, người vẫn đang đứng bên cạnh cô, ánh mắt vẫn ấm áp và dịu dàng như trước.

Thương Triết Viễn nhận thấy sự thay đổi trên nét mặt của cô, anh nhẹ nhàng hỏi: “Em sao vậy? Không khỏe à?”

Tô Tĩnh Tuyền giấu đi vẻ mặt bối rối và chỉ lắc đầu. “Không có gì đâu, chỉ là… một chút bất ngờ thôi.”

Thương Triết Viễn nhìn theo hướng cô nhìn, ánh mắt hơi trầm xuống, nhưng anh không nói gì thêm. Anh biết những gì cô đang nghĩ, nhưng cũng hiểu rằng, chuyện quá khứ không phải lúc nào cũng dễ dàng vượt qua.

“Đi thôi, em cần nghỉ ngơi.” Thương Triết Viễn đưa tay lên, dịu dàng vỗ nhẹ vai cô, như muốn xoa dịu sự bất an trong lòng cô.

Thật ra cô ổn. Được tăng lương xong cô còn khoẻ hơn trâu đấy chứ.

Nhưng mà nhìn Triệu Thành Dinh thế này cô cảm thấy rất chướng mắt. Nhưng cũng hay, nhân tiện có một người đàn ông điển trai đang đi bên cạnh mình, cô quyết định hơn thua luôn.

Quyết không chịu thua người yêu cũ!!!

“ Giám đốc, anh nắm tay em đi”

“ H-hả?”

Thương Triết Viễn ngạc nhiên quay sang nhìn Tô Tĩnh Tuyền, ánh mắt có chút lạ lẫm. Cô vừa nói gì cơ? Anh không ngờ cô lại đề nghị như vậy, nhưng rồi nhìn thấy nụ cười đùa nghịch của cô, anh không khỏi mỉm cười nhẹ.

“Em… đang đùa sao?” Anh hỏi, giọng có chút trêu chọc.

“ Tháng này anh lấy lương của anh cho em luôn nhé”

Tô Tĩnh Tuyền không nói gì, chỉ nhướng mày, vẻ mặt đầy thách thức. Cô cố tình không để ý đến những cảm xúc lạ lẫm trong lòng, mà chỉ muốn dùng hành động của mình để chứng minh rằng cô cũng không thua kém gì những người khác. Cô muốn cho bản thân một chút tự do, và có lẽ, một phần cũng vì sự khó chịu khi thấy Triệu Thành Dinh và Hạ Thương bên nhau.

Thương Triết Viễn nhìn cô một lát, sau đó nhún vai, tay khẽ vươn ra nắm lấy tay cô. Không nói gì thêm, anh chỉ nhẹ nhàng nói:

“Được rồi, vậy thì anh nắm tay em.”



Cảm giác bàn tay anh ấm áp trong tay cô khiến Tô Tĩnh Tuyền cảm thấy hơi bất ngờ, không ngờ một hành động đơn giản như vậy lại khiến cô có cảm giác bình yên đến thế. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi bên anh, cảm nhận những thay đổi nhỏ trong tâm trạng mình.

Triệu Thành Dinh và Hạ Thương ở phía trước dường như đã nhìn thấy họ. Triệu Thành Dinh sững người nhìn cô gái vừa huỷ hôn mình giờ đang nắm tay cũng với một người đàn ông khác.

Triệu Thành Dinh đứng sững lại, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào Tô Tĩnh Tuyền, rồi chuyển hướng về phía Thương Triết Viễn. Anh cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên, như thể mọi thứ trong không gian đột ngột thay đổi. Tô Tĩnh Tuyền, cô gái mà anh đã từng bỏ rơi, giờ đây lại đi cùng một người đàn ông khác, tay trong tay.

Hạ Thương bên cạnh Triệu Thành Dinh cảm nhận được sự lạ lẫm trong không khí. Cô nàng nhìn qua, đôi mắt sắc bén nhưng cũng không giấu được sự tò mò. Thấy biểu hiện của Triệu Thành Dinh, cô nhẹ nhàng hỏi:

“Anh sao vậy?”

“ Không sao…”

Cô không muốn nói chuyện với anh ta nên kéo Thương Triết Viễn bỏ đi. Dù biết cô nắm tay anh là vì muốn hơn thua với người yêu cũ nhưng mà Thương Triết Viễn vẫn rất hạnh phúc. Trong lòng anh đang bắn pháo hoa ăn mừng.

Tô Tĩnh Tuyền đi bên cạnh Thương Triết Viễn, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy có một chút lạ lẫm. Mặc dù cô đã chủ động nắm tay anh, nhưng một phần trong cô vẫn còn bối rối. Sự thay đổi này không phải chỉ vì muốn chứng minh điều gì đó với Triệu Thành Dinh mà còn vì cảm giác thoải mái mà bàn tay anh mang lại. Thật lạ, trước đây cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tìm thấy chút bình yên trong một hành động đơn giản như vậy.

Bước chân của họ chậm rãi, không vội vàng. Thương Triết Viễn cảm nhận được sự thay đổi trong cô. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm chặt tay cô hơn, như muốn thể hiện sự bảo vệ, sự quan tâm mà anh dành cho cô.

Trong khi đó, Triệu Thành Dinh vẫn đứng im, đôi mắt vẫn nhìn họ một cách khó chịu. Cảm giác này giống như một sự thua cuộc mà anh không muốn đối diện, nhưng lại không thể chối bỏ. Khi anh và Hạ Thương tiếp tục bước đi, trong lòng anh lại nảy sinh một cảm giác tiếc nuối mơ hồ, như thể có một phần trong anh vẫn chưa thể buông bỏ.

Anh và cô bước vào thang máy, lúc nãy cuối cùng Tô Tĩnh Tuyền mới được thả lõng.

“ Này, buông ra được rồi đó”

“ Nếu giờ anh nói không buông thì sao?” Anh trêu chọc

“ Nè, đừng có mag được nước làm tới”

Anh ép cô vào tường, bấm loạn các tầng thang máy để kéo dài thời gian.

“ A-anh định làm gì?”

“ Anh không làm gì em đâu, em yên tâm. Ở đây có camera”

“ Nếu không thì sao?”

“ Thì em đã chết với anh nãy giờ rồi…”

...----------------...

Trước Tiếp
Trước Tiếp

Domain.com đổi tên miền thành Domain.tv

Bình luận (0)

Truyện liên quan

box-chat