Cuồng Cung Xuân Thâm
Chương 42
Tần Nguyệt Oánh run rẩy gật đầu.
Lúc này không muốn cũng phải nghe theo.
Nàng ngồi dậy, nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa phòng.
Tiếng bước chân đang đi tới gần.
Nàng bỗng nhiên giật mình, hai tay hai chân bò qua Phượng Quan Hà, trốn ra phía sau hắn, rúc một góc trên giường lớn.
Người phía trước dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn nàng.
Có ý gì? Thế này là định bán đứng hắn sao?
Tần Nguyệt Oánh đáp lại bằng một ánh mắt đáng thương vô tội, không nói lời nào, giả bộ làm con chim cút.
Hai người trao đổi ánh mắt, tiếng bước chân kia cũng ngừng lại sau tấm bình phong.
"Trưởng công chúa, người ngủ rồi sao?" Trong bóng đêm Nghi Lan khẽ khàng hỏi.
Tần Nguyệt Oánh lần đầu làm loại chuyện này, hiển nhiên rất căng thẳng.
Nàng ấp úng nửa ngày mới đáp: "A.... sắp.... sắp rồi."
"Sao còn chưa nghỉ ngơi? Có chuyện gì phiền lòng sao?"
"Không...... Không có....."
Tần Nguyệt Oánh trốn phía sau Phượng Quan Hà, giọng điệu cứng nhắc.
Nghi Lan thở dài: "Trưởng công chúa, người nên bảo trọng bản thân, đừng vì chuyện của Phượng tướng quân mà quá đau buồn."
Bà vừa dứt lời liền cất bước tiến lên, muốn khuyên nhủ chủ tử thêm vài câu.
Tần Nguyệt Oánh giật mình bắt lấy ống tay áo của Phượng Quan Hà.
Người kia đẩy nhẹ nàng.
"Ngươi...ngươi đừng tới đây!" Tần Nguyệt Oánh vội vàng mở miệng nói, tròng mắt xoay chuyển không ngừng, cuối cùng tìm ra một lý do, "Bổn cung.....dáng vẻ bổn cung bây giờ, không muốn ai thấy."
Nghi Lan đã hiểu.
Trưởng công chúa luôn kiêu căng ngạo mạn, thành hôn cùng phò mã gia ba năm cũng coi như có chút tình cảm với nhau, hẳn là không muốn ai thấy dáng vẻ bi thương vì phu quân đã mất của mình.
Nhưng mà ngữ khí này, sao lại có vẻ hơi kì lạ?
Nghi Lan lắc đầu, dứt khoát không nghĩ lung tung nữa.
"Nô tỳ cáo lui." Bà hành lễ trước tấm bình phong.
Phía sau tấm màn, Phượng Quan Hà xoay người lấy khuỷu tay đẩy nàng.
Tần Nguyệt Oánh trừng mắt, ánh mắt kia tựa như đang nói "Ngươi còn gì không hài lòng nữa."
Phượng Quan Hà mở miệng, khẩu hình giống chữ "đuổi".
"Khoan đã!" Tần Nguyệt Oánh vừa nói vừa nhìn Phượng Quan Hà. Nàng nhìn bộ dạng thở cũng không dám thở mạnh của hắn, bỗng nhiên nổi lên ý xấu chọc ghẹo.
Nàng duỗi chân ra giẫm lên eo hắn.
"Trưởng công chúa còn gì căn dặn?" Nghi Lan đứng bên kia bình phong nói.
Tần Nguyệt Oánh vươn tay miết mặt hắn.
"Đuổi một nửa hạ nhân ở Minh Nguyệt Lâu ra ngoài đi, chỉ để lại một người chờ dưới tầng một là được."
"Đi luôn đi!"
Phượng Quan Hà nắm lấy bàn tay làm loạn của nàng.
"Chuyện này......"
"Ta không cần nhiều người hầu hạ như vậy, dặn bọn họ chuẩn bị tốt... tang sự của Phượng...... Phượng tướng quân đi."
"......Vâng."
Nghi Lan ở bên kia không hề biết, trưởng công chúa mới nói được một nửa đã bị vị Phượng tướng quân 'quá cố' tóm lấy eo đè xuống.
Trong lòng bà tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn nhớ nguyên tắc hỏi ít làm nhiều, vì vậy lui ra ngoài thu xếp.
Nghi Lan đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai bọn họ.
"Nghịch đủ chưa?"
Đầu ngón tay hắn vén mái tóc hỗn độn của nàng ra sau tai.
Bây giờ nàng nằm trước ngực hắn, hắn ôm nàng, lúc này mới cảm thấy ngực mình bị nàng siết chặt.
Tần Nguyệt Oánh lười trả lời, ghé vào người hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn.
Tim hắn đập rất mạnh.
Tựa như con người của hắn vậy.
Tên ngốc này, không phòng bị gì, đều bị nàng nghe thấy cả.
Phượng Quan Hà cúi đầu nhìn xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu nàng.
"Vì sao không đuổi hết người ở Minh Nguyệt Lâu đi?"
"Đuổi hết thì ai hầu hạ ta?" Tần Nguyệt Oánh lén lút trợn mắt, "Ngươi còn muốn ở đây tới khi nào? Mau cút ra khỏi phủ tướng quân của ta!"
"Phủ tướng quân của ngươi?" Ngữ khí có chút nguy hiểm.
Tần Nguyệt Oánh tự biết mình đuối lý, buồn bực cử động.
"Buông ta ra."
Người đang ôm nàng không nhúc nhích.
"Buông bổn cung ra!" Tần Nguyệt Oánh nhe răng trợn mắt.
Hai luồng thịt mềm của nàng bị đè lên vòm ngực rắn chắc của hắn, thực sự không thoải mái!
"Không buông." Thanh âm của Phượng Quan Hà có chút kì lạ, "Oánh Oánh, nửa năm qua...... ta rất nhớ ngươi."
Thân thể kề sát nhau, hắn có thể cảm nhận rõ nữ nhân nhỏ trong lòng cứng đờ.
Hắn ghé vào tai nàng.
"Oánh Oánh cũng nhớ ta, phải không?"
Editor: Lạc Rang
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Lúc này không muốn cũng phải nghe theo.
Nàng ngồi dậy, nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa phòng.
Tiếng bước chân đang đi tới gần.
Nàng bỗng nhiên giật mình, hai tay hai chân bò qua Phượng Quan Hà, trốn ra phía sau hắn, rúc một góc trên giường lớn.
Người phía trước dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn nàng.
Có ý gì? Thế này là định bán đứng hắn sao?
Tần Nguyệt Oánh đáp lại bằng một ánh mắt đáng thương vô tội, không nói lời nào, giả bộ làm con chim cút.
Hai người trao đổi ánh mắt, tiếng bước chân kia cũng ngừng lại sau tấm bình phong.
"Trưởng công chúa, người ngủ rồi sao?" Trong bóng đêm Nghi Lan khẽ khàng hỏi.
Tần Nguyệt Oánh lần đầu làm loại chuyện này, hiển nhiên rất căng thẳng.
Nàng ấp úng nửa ngày mới đáp: "A.... sắp.... sắp rồi."
"Sao còn chưa nghỉ ngơi? Có chuyện gì phiền lòng sao?"
"Không...... Không có....."
Tần Nguyệt Oánh trốn phía sau Phượng Quan Hà, giọng điệu cứng nhắc.
Nghi Lan thở dài: "Trưởng công chúa, người nên bảo trọng bản thân, đừng vì chuyện của Phượng tướng quân mà quá đau buồn."
Bà vừa dứt lời liền cất bước tiến lên, muốn khuyên nhủ chủ tử thêm vài câu.
Tần Nguyệt Oánh giật mình bắt lấy ống tay áo của Phượng Quan Hà.
Người kia đẩy nhẹ nàng.
"Ngươi...ngươi đừng tới đây!" Tần Nguyệt Oánh vội vàng mở miệng nói, tròng mắt xoay chuyển không ngừng, cuối cùng tìm ra một lý do, "Bổn cung.....dáng vẻ bổn cung bây giờ, không muốn ai thấy."
Nghi Lan đã hiểu.
Trưởng công chúa luôn kiêu căng ngạo mạn, thành hôn cùng phò mã gia ba năm cũng coi như có chút tình cảm với nhau, hẳn là không muốn ai thấy dáng vẻ bi thương vì phu quân đã mất của mình.
Nhưng mà ngữ khí này, sao lại có vẻ hơi kì lạ?
Nghi Lan lắc đầu, dứt khoát không nghĩ lung tung nữa.
"Nô tỳ cáo lui." Bà hành lễ trước tấm bình phong.
Phía sau tấm màn, Phượng Quan Hà xoay người lấy khuỷu tay đẩy nàng.
Tần Nguyệt Oánh trừng mắt, ánh mắt kia tựa như đang nói "Ngươi còn gì không hài lòng nữa."
Phượng Quan Hà mở miệng, khẩu hình giống chữ "đuổi".
"Khoan đã!" Tần Nguyệt Oánh vừa nói vừa nhìn Phượng Quan Hà. Nàng nhìn bộ dạng thở cũng không dám thở mạnh của hắn, bỗng nhiên nổi lên ý xấu chọc ghẹo.
Nàng duỗi chân ra giẫm lên eo hắn.
"Trưởng công chúa còn gì căn dặn?" Nghi Lan đứng bên kia bình phong nói.
Tần Nguyệt Oánh vươn tay miết mặt hắn.
"Đuổi một nửa hạ nhân ở Minh Nguyệt Lâu ra ngoài đi, chỉ để lại một người chờ dưới tầng một là được."
"Đi luôn đi!"
Phượng Quan Hà nắm lấy bàn tay làm loạn của nàng.
"Chuyện này......"
"Ta không cần nhiều người hầu hạ như vậy, dặn bọn họ chuẩn bị tốt... tang sự của Phượng...... Phượng tướng quân đi."
"......Vâng."
Nghi Lan ở bên kia không hề biết, trưởng công chúa mới nói được một nửa đã bị vị Phượng tướng quân 'quá cố' tóm lấy eo đè xuống.
Trong lòng bà tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn nhớ nguyên tắc hỏi ít làm nhiều, vì vậy lui ra ngoài thu xếp.
Nghi Lan đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai bọn họ.
"Nghịch đủ chưa?"
Đầu ngón tay hắn vén mái tóc hỗn độn của nàng ra sau tai.
Bây giờ nàng nằm trước ngực hắn, hắn ôm nàng, lúc này mới cảm thấy ngực mình bị nàng siết chặt.
Tần Nguyệt Oánh lười trả lời, ghé vào người hắn, lắng nghe nhịp tim của hắn.
Tim hắn đập rất mạnh.
Tựa như con người của hắn vậy.
Tên ngốc này, không phòng bị gì, đều bị nàng nghe thấy cả.
Phượng Quan Hà cúi đầu nhìn xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu nàng.
"Vì sao không đuổi hết người ở Minh Nguyệt Lâu đi?"
"Đuổi hết thì ai hầu hạ ta?" Tần Nguyệt Oánh lén lút trợn mắt, "Ngươi còn muốn ở đây tới khi nào? Mau cút ra khỏi phủ tướng quân của ta!"
"Phủ tướng quân của ngươi?" Ngữ khí có chút nguy hiểm.
Tần Nguyệt Oánh tự biết mình đuối lý, buồn bực cử động.
"Buông ta ra."
Người đang ôm nàng không nhúc nhích.
"Buông bổn cung ra!" Tần Nguyệt Oánh nhe răng trợn mắt.
Hai luồng thịt mềm của nàng bị đè lên vòm ngực rắn chắc của hắn, thực sự không thoải mái!
"Không buông." Thanh âm của Phượng Quan Hà có chút kì lạ, "Oánh Oánh, nửa năm qua...... ta rất nhớ ngươi."
Thân thể kề sát nhau, hắn có thể cảm nhận rõ nữ nhân nhỏ trong lòng cứng đờ.
Hắn ghé vào tai nàng.
"Oánh Oánh cũng nhớ ta, phải không?"
Editor: Lạc Rang
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Domain.com đổi tên miền thành Domain.tv