Thái Cổ Thần Vương

Chương 305


Trước Tiếp
Trước Tiếp

Tần Vấn Thiên cảm nhận được sức mạnh bão táp trong luồng kiếm khí này, Nguyên Lực trong người gào thét, một luồng yêu khí khủng khiếp bao phủ lấy toàn bộ cơ thể.

Lâm Hạo Thiên này có tu vi Nguyên Phủ tầng bảy đỉnh phong, Tần Vấn Thiên đối mặt với hắn không thể nghi ngờ rằng tương đương đối mặt với cường giả Nguyên Phủ tầng tám. Với uy thế trên người Lâm Hạo Thiên, nếu như đối phó người có tu vi Nguyên Phủ tầng tám bình thường đều có thể dễ dàng trấn áp.

Người này ngạo mạn nhưng quả thật là có thực lực rất mạnh.

Lâm Hạo Thiên từng bước đi về phía trước, Tần Vấn Thiên lại vẫn chưa từng chuyển động chút nào nhưng điều đó lại làm cho người ta cảm nhận được một loại khí thế đáng sợ. Như thể hắn đứng ở đó chính là cả mảng đất trời, trên người hắn ngập tràn yêu khí, thật giống như một con mãnh thú đến từ thái cổ, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.

Rốt cuộc, lúc khí thế của Lâm Hạo Thiên đạt tới đỉnh cao, hoàn toàn bộc phát, bóng dáng như gió, như kiếm, toàn thân chính là một thanh kiếm sắc bén, luồng kiếm uy ngập trời này càn quét ra, khiến cả đất trời như chỉ có kiếm quang.

Gần như trong cùng khoảnh khắc đó, Tần Vấn Thiên cũng động, hắn chỉ bước ra một bước, một bước này thật giống như cự thú thái cổ gầm thét, trời đất chấn động, hắn như hóa thân thành chúa tể của thế giới, tất cả thế lực đều nên được sử dụng vì hắn.

Kiếm quang hủy diệt đâm thẳng mắt người, mọi người như nghe được tiếng hét vang trời, tiếng nổ đùng đùng chấn động giữa trời đất, luồng sức mạnh hủy diệt kia loạn sát ở trên hư không.

Chỉ có một đòn, một đòn đáng sợ nhất của Lâm Hạo Thiên, ẩn chứa vào trong đó lực lượng mạnh nhất, chỉ một kiếm ra uy khiến cho Tần Vấn Thiên không còn bất cứ cơ hội nào.

Nhưng giờ khắc này, kiếm vỡ, máu tuôn, trước ngực của hắn có một chưởng ấn lớn, còn cổ họng của hắn đang bị một bàn tay to lớn dễ dàng khống chế.

- Làm sao có thể thế được!

Thân thể Lâm Hạo Thiên cũng khẽ run sợ, Tuyệt Sanh kiếm của hắn lại bị lực lượng đơn thuần phá giải, Lực lượng ý chí của Tần Vấn Thiên đã đạt đến viên mãn rồi?

Nhưng dù là viên mãn, Nguyên Phủ tầng sáu của Tần Vấn Thiên lại có thể cứng rắn phá giải kiếm pháp của hắn, điều này làm cho hắn khó có thể tiếp nhận nổi.

- Đối phó vơi ngươi cũng cần Thần Văn? Thiên tài của Tuyệt Sanh kiếm phái cũng chỉ thế này thôi ư?

Tần Vấn Thiên vung vẩy cánh tay trong giây lát, lực lượng kinh khủng đánh bay Lâm Hạo Thiên về phía xa. Một tiếng ầm nổ vang, mọi người chỉ thấy thân thể Lâm Hạo Thiên va vào trên vách núi đá ở đằng xa, chỉ nhìn thôi mà trái tim cũng phải run rẩy.

Tần Vấn Thiên sau khi bước vào Nguyên Phủ tầng sáu thật là đáng sợ, Lâm Hạo Thiên của Tuyệt Sanh kiếm phái bị nghiền ép tuyệt đối!

Tần Vấn Thiên nhìn về phía Nhạc Băng Ảnh, trong ánh mắt hiện lên vẻ sắc bén, nói:

- Không phải là ngươi muốn luận võ với ta ư, bây giờ hẳn là ta đã có đủ tư chất để luận võ rồi nhỉ?

Nhạc Băng Ảnh thấy vẻ mặt sắc bén của Tần Vấn Thiên, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ kinh dị, sức mạnh của tên Tần Vấn Thiên này thật đáng sợ, hẳn là đã có võ đạo ý chí đại viên mãn rồi, mạnh mẽ đánh bại Lâm Hạo Thiên.

Thực lực của nàng tuy mạnh nhưng so với Lâm Hạo Thiên cũng không có ưu thế quá lớn, không thể nào đè ép được Lâm Hạo Thiên giống như Tần Vấn Thiên vừa nãy. Vì vậy nàng biết nếu như nàng giao đấu với Tần Vấn Thiên sợ rằng khả năng thất bại là rất lớn.

- Người có được quyền tu hành ở ba mươi sáu núi quả đúng là không tệ.

Nhạc Băng Ảnh yếu ớt nói, cũng không có ý định ra tay, hình như muốn dùng một câu nói để bỏ qua việc này.

- Sau đó thì sao?

Tần Vấn Thiên nhìn Nhạc Băng Ảnh hỏi.

Nhạc Băng Ảnh khẽ nhíu mày, sau đó?

Nàng đã nói như thế rồi, đã là thừa nhận Tần Vấn Thiên, hiển nhiên đã bỏ qua chuyện này.

- Ta công nhận thiên phú của ngươi, rất mạnh!

Nhạc Băng Ảnh miễn cưỡng cười một tiếng, tiếp tục nói.

Tần Vấn Thiên lại lạnh lùng cười một tiếng, nói:

- Ngươi buông một câu muốn gặp ta, liền sai người đi tìm ta đến cho ngươi. Thậm chí cắt ngang việc ta tu hành, hôm nay ta tới rồi, ngươi cho là ta cần một câu “thiên phú không tồi” của ngươi ư, ngươi nghĩ mình là ai hả?

Sắc mặt Nhạc Băng Ảnh trầm xuống, nụ cười biến mất, nàng công nhận Tần Vấn Thiên đã là cho đối phương thể diện rồi, coi như là một loại thỏa hiệp, chuyện này cũng nên kết thúc ở đây thôi.

Nhưng hình như Tần Vấn Thiên không hề muốn cho nàng thể diện.

- Vậy ngươi muốn thế nào?

Nhạc Băng Ảnh nói.

Tần Vấn Thiên nhìn đối phương, nói:

- Bây giờ quay lại đây nói xin lỗi, chuyện này sẽ kết thúc.

Sắc mặt Nhạc Băng Ảnh lập tức khó coi hơn mấy phần, bắt nàng nói xin lỗi? Thật là quá buồn cười!

Tất cả mọi người ở đây đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, Tần Vấn Thiên yêu cầu Nhạc Băng Ảnh phải xin lỗi?

Lá gan này cũng lớn quá rồi.

Không nói đến thân phận của Nhạc Băng Ảnh ở Thương Vương cung, nàng còn là người tình của Tư Đồ Phá, hơn nữa Tư Đồ Phá còn vẫn đang ở trong Vô Song giới, Tần Vấn Thiên dám bắt Nhạc Băng Ảnh phải xin lỗi?

- Ở trong Vô Song giới này, không chỉ có ngươi là có thiên phú rất mạnh, bắt ta nói xin lỗi với người, ta sợ ngươi chịu không nổi!

Nhạc Băng Ảnh vẻ mặt lạnh lùng, uy hiếp nói.

- Oong!

Cuồng phong càn quét tới, Tần Vấn Thiên không thèm nói nhảm nữa, trong nháy mắt đạp chân lao về phía Nhạc Băng Ảnh, cực kỳ quyết đoán.

Trước đến giờ hắn đều không thích nhiều lời, Nhạc Băng Ảnh buông một câu muốn gặp hắn làm hắn dính vào thị phi. Đây là hắn có phần thực lực nếu như thực lực của hắn không mạnh, hôm nay chỉ sợ cũng đã bị người của Tuyệt Sanh kiếm phái hung hăng nhục mạ một phen. Bắt đối phương nói lời xin lỗi để kết thúc mọi chuyện, hoàn toàn không quá đáng nhưng đối phương vẫn cứ ngang ngược dùng lời lẽ để uy hiếp hắn, như vậy thì không cần thiết phải nhiều lời nữa.

Sắc mặt Nhạc Băng Ảnh lập tức thay đổi, Tinh Hồn lấp lánh nhưng hơi thở trên người Tần Vấn Thiên ngập trời, giống như hóa thành Cổ Yêu cực mạnh, trong phút chốc điên cuồng phát ra công kích khủng khiếp.

- Bằng trảm, long ngâm, sư rống, kỳ Lân tí, viên bạo kích… Hắn lĩnh ngộ tám mươi mốt kiểu yêu pháp trên vách đá kia!

Đám đông nhìn thấy Tần Vấn Thiên vô cùng mạnh bạo, lực lượng ngập trời, Nhạc Băng Ảnh hoàn toàn bị trấn áp, rất nhanh đã có một tiếng ầm nổ vang, Nhạc Băng Ảnh bị đánh miệng phun máu tươi, váy áo tóc tai xốc xếch, không còn sót lại chút khí chất phóng khoáng kiêu ngạo nào.

Thân thể Tần Vấn Thiên trôi nổi trên khoảng không nhìn nàng ta, Nhạc Băng Ảnh lạnh như băng nói:

- Tư Đồ Phá sẽ không tha cho ngươi!

- Tần mỗ ta làm việc gì cũng luôn nghĩ tới hậu quả, Tư Đồ Phá muốn báo thù thì cứ tới tìm ta. Nhưng ngươi vì yêu đương với Tư Đồ Phá mà lại ngày ngày lấy danh nghĩa của Tư Đồ Phá diễu võ dương oai thì được coi là cái gì? Người ta không biết còn tưởng rằng đại tiểu thư Thương Vương cung ngươi bán mình cầu vinh, quả thực là mất hết thể diện của Thương Vương cung.

Tần Vấn Thiên rũ ống tay áo, đạp chân bay đi, lời của hắn khiến cho sắc mặt Nhạc Băng Ảnh lúc trắng lúc xanh, phụt một tiếng, không nhịn được lại phun ra một ngụm máu tươi.

Mọi người đều đang âm thầm cầu nguyện cho Tần Vấn Thiên ở trong lòng, người này đúng là vẫn luôn kiêu ngạo giống như lời đồn, sợ rằng Tư Đồ Phá sẽ sớm tìm đến.

Tần Vấn Thiên e là sẽ rất thảm. Mặc dù lực chiến đấu của hắn rất kinh khủng nhưng chắc chắn không thể nào chống lại được Tư Đồ Phá, bất kể là cảnh giới hay là võ đạo ý chí, Tư Đồ Phá đều có thể đè bẹp Tần Vấn Thiên tuyệt đối!

Trước Tiếp
Trước Tiếp

Domain.com đổi tên miền thành Domain.tv

Bình luận (0)

Truyện liên quan

box-chat