Thái Cổ Thần Vương

Chương 313


Trước Tiếp
Trước Tiếp


Không lâu trước đó hắn còn mở lời, bậc thang Thiên Bi cổ khó cỡ nào, một bước này, có thể nhìn thấy bao nhiêu anh hùng.

Vân Mộng Di chưa dừng bước, nàng tiếp tục đi lên trên, bậc thang hai mươi lăm, bậc thang hai mươi sáu, cuối cùng nàng ngừng lại, đứng ở đó, giống như tiên tử trong trần thế, không ai bì nổi.

Tư Đồ Phá đi đến bước đó, đã tốn bao nhiêu tinh lực, đánh bại bao nhiêu anh hùng, cuối cùng đi đến bậc thang Thiên Bi thứ hai mươi tư, nhưng Vân Mộng Di lạnh lùng kia, không đến nửa canh giờ đã vượt qua hắn.

Cảnh như vậy làm tất cả người ở lại đều ngây ra, Tư Đồ Phá hắn không phục, hắn còn muốn tranh. Mang theo chấp niệm vô cùng mãnh liệt, hắn tiếp tục đi lên, hắn bước lên bậc thang hai mươi lăm, cách Vân Mộng Di chỉ có một bước nhưng một bước này, hắn lại do dự.

Lúc này, Tần Vấn Thiên cuối cùng cũng động đậy.

- Tần Vấn Thiên, hắn đã động đậy, hắn chuẩn bị bước lên tầng mười chín rồi.

Ánh mắt mọi người trong phút chốc rơi vào người Tần Vấn Thiên, chỉ thấy trên người hắn yêu khí mạnh hơn so với trước kia, cảm giác này giống như mạng hắn như yêu.

Đi lên một bước, đặt chân vào bậc thang thứ mười chín.

Chín tia sáng từ Thiên Bi chém xuống, hạ xuống người Tần Vấn Thiên, chín tia sáng này tránh không hết.

Phập...

Tiếng vang khẽ truyền ra, chín tia sáng chém xuống, thân thể Tần Vấn Thiên hơi co quắp, cuối cùng hắn đã hiểu, vì sao nhiều thiên tài như vậy tất cả đều bại ở tầng này, không cách nào vượt qua.

Thân thể máu thịt, ý niệm phàm tục, sinh mệnh yếu ớt, lại có thể không sợ sinh tử? Thử hỏi, ai có thể có dũng khí này, có sự cố chấp này?

Một sự đau đớn dữ dội truyền vào thân thể, trong lòng Tần Vấn Thiên chợt lạnh, trong phút chốc, từ bộ phận nào đó ở ngực, máu tươi bắn ra, nơi đó xuất hiện một vết máu.

Cuối cùng hắn biết Phàm Nhạc đã trải qua cái gì, đón nhận cái gì.

Đây là thực hay là giả?

Nếu là thực vì sao không chết, nếu là giả máu tươi từ đâu ra, đau đớn vì sao mà sinh?

Thật giả vốn là ở trong một ý niệm.

Tần Vấn Thiên hắn lại đi về phía trước, bước ra bước thứ hai, lên bậc thang thứ hai mươi.

Không hề nghi ngờ, Tần Vấn Thiên làm được, trở thành người thứ ba sau Tư Đồ Phá, Vân Mộng Di, Phàm Nhạc, có thể đứng vững ở bậc thang thứ mười chín.

Bậc thứ hai mươi, một luồng ánh sáng xuyên qua ngực Tần Vấn Thiên, xuyên qua trái tim hắn, chưa từng trải qua cảm nhận như vậy, không thể hiểu được. Lúc này là ý niệm của hắn, quyết định sinh tử của hắn.

Lùi một bước chính là chết.

Tần Vấn Thiên nở nụ cười, tiếp tục đi về phía trước, hắn đã hiểu, giờ phút này hắn gặp phải cổ niệm kinh khủng như thế nào.

Tâm không đủ vững, chắc chắn sẽ chết, tâm niệm dao động, chắc chắn sẽ chết.

Mỗi một bước, đều tiếp xúc với tử thần.

Nếu vừa rồi, tín niệm của hắn có chút dao động, vậy thanh đao sắc đâm vào trái tim hắn sẽ trở thành sự thật, hắn sẽ chết thật, giống như những người đó bị thương vào lúc đột phá bậc thang mười chín.

Khó trách, các thiên tài lùi bước, khó trách, Âu Dương Cuồng Sinh chửi ầm lên, khó trách Phàm Nhạc vì một luồng chấp niệm kia, dùng hết tất cả, bị thương rất nặng.

- Sao có thể chứ, hắn lại làm được.

Người phía dưới rung động, bọn họ nhìn thấy Tần Vấn Thiên đi lên trên từng bước một, không hề dừng lại, hắn đi tới bậc hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi ba, hai mươi tư, hai mươi lăm... Hắn và Vân Mộng Di giống nhau, đi lên một hơi, lúc này, hắn và Tư Đồ Phá song song.

Ai nói hắn thua?

Liên tục bị Vân Mộng Di vượt qua, bị Tần Vấn Thiên vượt qua, nụ cười của Tư Đồ Phá biến mất, hắn đã không còn loại thần thái tự tin không lâu trước đây. Kinh ngạc, chấn động, sao có thể, tín niệm của họ sao cũng có thể mãnh liệt như thế, ý chí của họ vì sao cũng cứng cỏi như vậy.

- Ngươi đã thua.

Tần Vấn Thiên bình tĩnh mở miệng nói, vẻ mặt Tư Đồ Phá biến đổi, lạnh lùng nói:

- Cho dù ngươi đến đây thì có tư cách gì nói ta đã thua.

- Tín niệm của ngươi đã dao động.

Tần Vấn Thiên dứt lời, hắn bước về phía trước, bậc thứ hai mười sáu, hắn đã đi lên, trong chớp mắt, hắn và Vân Mộng Di ngang nhau, vượt ngược lại Tư Đồ Phá.

- Lợi hại.

Phàm Nhạc hô nhỏ một tiếng, trả đòn như vậy, thật sự là sảng khoái.

- Trên cầu thang Thiên Bi cổ, không phải chỉ có Tư Đồ Phá, hôm nay hắn lại là người cuối cùng.

Phàm Nhạc nhìn về phía Nhạc Băng Ảnh, giống như đang phản bác câu nói vừa rồi của đối phương, bậc thang hai mươi tư của cầu thang Thiên Bi cổ, ngoài Tư Đồ Phá ai có thể làm được.

- Ngươi có thể làm được, sao ta có thể thất bại.

Tư Đồ Phá mở miệng nói, sau đó hắn cũng bước lên trên.

Bậc thứ hai mười sáu, cơn đau phải chịu không thể nói rõ, ý niệm bị chặt đứt từng chút một, chấp niệm bị bóc ra từng chút một, Nhưng hắn vẫn đứng vững.

- A…

Một tiếng kêu thống khổ thảm thiết truyền ra, mắt Tư Đồ Phá có máu tươi chảy ra, hắn không cam lòng. Trong mắt hắn có sự cố chấp vô cùng mãnh liệt, cuối cùng máu tươi ngừng, hắn đã đứng vững.

Thở sâu, thân thể Tư Đồ Phá khẽ run, hắn đứng ở bậc hai mươi sáu cầu thang Thiên Bi cổ, hắn đã làm được.

Ba người sánh vai, bậc hai mươi sáu cầu thang Thiên Bi cổ.

- Bậc cuối cùng! Trong lòng người phía dưới vô cùng run rẩy, bọn họ chứng kiến một cảnh có tính lịch sử, may mà bọn họ chưa rời đi.

Ba người, cách điểm cao nhất của cầu thang Thiên Bi cổ chỉ có một bước, nhưng một bước này ai dám bước lên?

Vân Mộng Di dẫn đầu đi trước, trong phút chốc, ba khối Thiên Bi, cổ niệm vô tận đổ ập xuống, rơi vào thân thể mềm mại của nàng. Trong phút chốc, mọi người thấy được một cảnh kinh hãi muốn chết, thân thể Vân Mộng Di giống như đang bị bóc ra từng chút một, vô số ánh sáng rơi lên thân thể của nàng, muốn hủy diệt thân thể nàng, muốn hóa nàng thành tro tàn.

- Phụt...

Huyết quang nở rộ, thân thể Vân Mộng Di ngã xuống, cuối cùng máu tươi nhuộm đỏ quần áo màu trắng, nàng ngã từ cầu thang Thiên Bi xuống, lăn từng bậc xuống, cả người hóa thành người máu.

Vân Mộng Di có thể nói là người chói mắt nhất từ lúc Thiên Bi cổ mở ra tới nay, nàng dùng thời gian ngắn nhất, cách tầng cuối cùng chỉ có một bước, nhưng nàng cũng là người thê thảm nhất, không ngừng lăn từ cầu thang xuống, áo trắng nhuộm máu, làm người ta không đành lòng nhìn xem nàng, sống hay chết?

Lòng Tư Đồ Phá run rẩy, tình cảnh bi thảm của Vân Mộng Di làm cho tín niệm của hắn dao động một lần nữa, bậc thứ hai mười sáu, hắn đã thiếu chút nữa sụp đổ nhưng lúc Vân Mộng Di bước lên tầng này tình huống tốt hơn so với hắn nhiều, nhưng lúc này còn như thế, nếu hắn lên thêm một bước sẽ như thế nào?

Tín niệm có kiên định đi nữa, trước sinh tử vẫn sẽ dao động.

- Ngươi sợ hãi.

Tần Vấn Thiên bình tĩnh mở miệng, vẻ mặt Tư Đồ Phá khựng lại, hắn nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên bên cạnh, nói:

- Một bước cuối cùng này, không ai có thể làm được.

- Ít nhất ta muốn thử một lần.

Tần Vấn Thiên chưa từng bình tĩnh như vậy, hắn muốn lọt vào ba hạng đầu của Thiên Mệnh bảng, hắn muốn đi tới điện Đan Vương, tương lai của hắn sẽ có bao nhiêu chông gai, ít nhất hôm nay, hắn không thể thua.

Hắn sao có thể thua.

- Ngươi có biết ngươi là ai không?

Một giọng nói vang vọng trong đầu Tần Vấn Thiên, trên mặt hắn lộ ra một ý cười, hắn là ai? Hắn là Tần Vấn Thiên.

Hắn đi lên bậc cầu thang cuối cùng, hắn đã gặp phải những thứ Vân Mộng Di gặp được, cổ niệm vô tận bóc thân thể ra, hắn đứng mỉm cười, nhìn lên Thiên Bi.

- Ý niệm của ngươi không hủy được thân ta; ý niệm của ngươi không diệt được ý của ta; ý niệm của ngươi, không động được tâm ta.

Tần Vấn Thiên nhìn về phía Thiên Bi, chậm rãi mở miệng:

- Ta là Tần Vấn Thiên, mệnh ta như yêu!

Trước Tiếp
Trước Tiếp

Domain.com đổi tên miền thành Domain.tv

Bình luận (0)

Truyện liên quan

box-chat