Trăng Tròn Vừa Lúc Hoa Đã Tàn

Chương 62


Trước Tiếp
Trước Tiếp

"Vân Nhiên, ta có chuyện muốn nói với muội một chút." Chợt có giọng nói vang lên từ sau lưng để nàng giật mình quay lại thì nhận ra rằng người đó là Lạc Anh.

Thật vừa lúc nàng có chuyện cần nhờ đến hắn.

Lạc Anh vẫn mặc trên người một thân bạch y thanh khiết tinh khôi mà tiễn đến, sắc mặt thoáng chút u buồn nhưng nàng lại cảm nhận nơi con người ấy đã buông bỏ được chấp niệm khi xưa tìm được tình yêu của cả đời hắn rồi.

Lạc Anh bước đến lấy từ trong tay áo một hai phong thư nhỏ đưa vào tay nàng rồi khẽ nói: "... Những phong thư này là Hàn Chi nhờ ta chuyển đến cho muội. Ta làm huynh trưởng không dạy dỗ được muội muội của mình là ta có lỗi. Thay mặt muội ấy ở đây xin lỗi muội."

Nói xong hắn định cúi đầu hành lễ nhưng đã bị Vân Nhiên cản lại, nàng nói: "Nghĩa tử là nghĩa tận, người đã khuất rồi ân oán còn lại cũng nên chôn theo vào dĩ vãng huống chi mọi chuyện cũng chẳng liên quan gì đến huynh.

Lạc Anh khẽ thở dài rồi nhìn vào mắt nàng thật lâu. Đôi mắt ấy từng khiến y bao lần rung động nhớ thương đến quặn thắt tâm can, từng khiến y vào muốn vùng vẫy buông tay mà chẳng được. Nhưng giờ đây nhìn lại vẫn là đôi mắt ấy chỉ là chấp niệm trong tim từ lâu đã chẳng còn.

Y thật đã buông bỏ được rồi. Bây giờ tình cảm y đối với nàng có lẽ là tình huynh muội tri âm và chỉ có vậy không hơn không kém.

Bởi có lẽ trái tim của y đã thật sự rung động với một kẻ khắc mất rồi. Nhưng loại tình cảm y dành cho hắn đến y cũng chẳng thể nào tỏ được có thật...là yêu không?

"Vân Nhiên, khoảng thời gian còn lại muội ở Ninh quốc phải sống thật tốt, ta có đương phương thuốc cho nha đầu Anh Nguyên rồi. Khi đến Ninh quốc cứ bảo Thái y nơi đó sắc theo như vậy" Lạc Anh dùng chất giọng lương y mà cẩn thận dẫn dò nàng. Nhưng đến thời khắc này hắn cũng biết rõ hắn chẳng thể làm một vị đại phu tốt nàng cũng chẳng thể làm bệnh nhân ngoan.

Anh Nguyên là cái tên này đặt cho cô bé ngày ấy lưu lạc trong trận Huyết thủy dịch ở Minh Thành nà Sở Tuân tìm thấy. Bấy lâu nay đều để muội ấy ở cung Đường Vi học tậm theo các ma ma phụ quản, bây giờ A Lan đi rồi bên cạnh nàng cũng chỉ còn mình muội ấy thôi vậy.

"Ta biết rồi, huynh yên tâm. Lạc Anh ta có chuyện nhờ huynh..." Vân Nhiên nói đến đây lại ngập ngừng ngày quãng nhưng còn Lạc Anh thì đã sớm đoán được chuyện gì.

"Đoạn Trường Thảo kia ta sẽ giúp muội chế thành thuốc giải cho Sở

Tuân...Haizzz, khoảng thời gian còn lại muội sống thật tốt không phụ lòng những người yêu thương muội. Bảo trọng" Giọng Lạc Anh thoáng có vẻ u sầu. Ngày trước hắn là muốn nàng không đến được với Sở Tuân nhưng giờ đây hắn hiểu rõ chỉ có Sở Tuân mới mang lại được hạnh phúc cho nàng. Chỉ tiếc thay họ phận bạc duyên mỏng không thể cạnh nhau được lâu dài.



Vân Nhiên khế cong môi cười nhẹ rồi cúi đầu cảm tạ cho hết thảy ân tình mà kiếp này nàng nợ Lạc Anh, nếu có kiếp sau sẽ từ từ trả lại vậy.

"Sắp đến giờ làm lễ, ta phải đi đây. Lạc Anh, có những thứ trong đời nếu đã bỏ lỡ một lần thì ngày sau chẳng cách nào hồi vãn. Nên ta mong khi còn có thể huynh hãy giữ chặt tơ tình đừng để bản thân phải hối hận. Có lẽ là lần cuối gặp mặt, nửa đời còn lại chúc huynh bình an yên ổn.

Nói rồi nàng cầm lấy quạt tân nương trên tay cất bước lên kiệu đã có tám người chờ sẵn.

Lạc Anh đứng đó nghĩ thật lâu về những lời cuối cùng nàng ấy nói rồi khẽ đáp cũng như tự nói với chính bản thân mình: "Vân Nhiên, ta hiểu rồi. Tơ tình này sẽ giữ thật chặt.

Kiệu hoa lộng lẫy đi khuất dần trên đường lớn được lát đá xanh hai bên tường đỏ đường trang hoàng bằng các dãy lồng đèn rực rỡ. Thời khắc nàng bước lên chiếc kiệu ấy vạn sự từ lâu đã chẳng thể hồi vãn nữa rồi.

“Đại nhân, mọi thứ đã chuẩn bị xong cả rồi. Chỉ cần ngài ra lệnh thì có thể tiến công thẳng vào hoàng thành này. Giọng của viên tướng quân giữ thành nhỏ dần nhỏ dần rồi cung kính lui ra.

Tề Bình đứng trên lầu Ngũ phụng mà trông xa vào nơi mái vàng óng ánh của Kim Lăng điện nơi đang được đặt ngai vàng của hoàng đế bên trong. Sẽ sớm thôi, chỉ cần sau khi đại lễ thành hôn này kết thúc đoàn người rước dâu kia của Ninh quốc rời khỏi Thiên đô này thì gần năm ngàn binh sĩ khắp trong ngoài thành mà ông ta đã sắp xếp từ trước sẽ đồng loạt tiến công vào hoàng cung này. Nếu lúc đó hoàng đế nhất quyết không chịu thoái vị giao ra ngọc tỉ thì đừng trách ông ta giết vua đoạt vị.

Hoàng đế chưa có người thừa kế còn vị thất hoàng tử con của Hiến Minh đế khi xưa cũng chỉ mới là đứa nhóc tám tuổi còn đang học tập kinh thư trên giáo đường chẳng có khả năng cai quản sơn hà xã tắc. Mẫu thân của đứa trẻ ấy cũng chỉ là cung phi có phụ thân làm quan ngũ phẩm trong triều không đáng nhắc tới vì vậy người đó cũng chẳng thể buông rèm nhiếp chính.

Chỉ cần trong lúc loạn lạc giết chết hai mẹ con bà ta thì hoàng thất Hạ triều khi ấy sẽ chẳng còn ai có thể kế vị được nữa. Khi đó ông ta là quyền quan đệ nhất nằm trong tay gần năm ngàn tướng sĩ chỉ cần lấy được ngọc tỉ trong điện Dưỡng tâm nữa thì có thể thuận lý thành chương mà đăng cơ kế vị.

Đấy còn chưa kể đến người bên ngoài mà ông ta sắp sửa đưa vào. Qua hôm nay Yến quốc này chắc chắn sẽ đổi chủ!

Từ cổ chí kim cũng đâu ít lần các vương triều sụp đổ trang sử dài được lật thêm trang mới bởi các cuộc phản loạn của quyền quan đại thần. Như năm đó Lưu Đức để dẫn quân tạo phản mới có thể lập nên Hạ triều này thì so với ông ấy Tề Bịnh tự tin mình chỉ hơn chứ chẳng hề kém cạnh.

Có mang danh phản tặc thì đã sao, đến cuối cùng kẻ chiến thắng mới chính là kẻ viết nên trang sử mới cho hậu thế đời sau và cũng là kẻ nắm trong tay vạn dặm giang sơn đứng trên ngôi vị chí tôn tột đỉnh.

"Tùng, tùng, tùngggggg" Ba hồi trống lớn nơi đại điện Thái Hoà đã được vang lên mang theo thanh âm uy vệ trang nghiêm khởi đầu cho đại lễ thành hôn của hai nước Ninh-Yến.

Kịch hay đã được hạ màn. Vở kịch này định sẵn an nguy dủa sơn hà xã tắc.

Và ba hồi trống lớn này lại thật vừa trùng khớp với ba hồi trống giục trên sa trường phương Bắc. Từng hồi một như nhịp thở hổn hển của người chiến sĩ tay thương lớn một thân giáp sắt cưỡi trên mình chiến mã mà uy vũ xông vào phòng tuyến của giặc Lương.

Giữa trùng trùng quân địch ấy con đường trước mắt ấy chính là tử lộ. Lần này Sở Tuân liệu còn có thể bình an trở về?

Trước Tiếp
Trước Tiếp

Domain.com đổi tên miền thành Domain.tv

Bình luận (0)

Truyện liên quan

box-chat